
Minh họa: Văn Nguyễn
Tay mẹ nhắc bao điều
Ngày kiệu dưa khơi nắng
Tháng chạp thắp củi mà mong
Soi hạt muối mẩy vàng trên bóng lửa
Những tí tách thay lời
Thăm thẳm người xa…
Phố vắng sương vẫn mơ hồ
Mười hai tháng sót lại chiếc nụ trái mùa
Quên trong kẽ lá
Người qua như một ánh nhìn
Giêng hai có kịp mà khao khát
Trong im lặng hơi xuân
Tìm mãi mình
Của những đêm trót lòng giấu cỏ
Tần ngần gót ngựa đồng xa
Mộng ảo nào vang dậy
Ngoài kia bao nhiêu buồn vui
Khoác cho người áo mới
Những mùa xuân không chín được giấc mơ
Củi khuya soi vào trăng lạnh
Trà mi gối lòng với đất
Để tin nhau ở phía đầu cành
Lối nào giêng hai xanh.