
Minh họa: Văn Nguyễn
Khi xuân sang dìu dặt đất trời
Anh cầm đắm say đi giữa cuộc đời
Tương tư nở thành rừng hoa trắng
Hoa chờ em!
Em chẳng đến!
Anh đợi em bạc cả nắng chiều
Nghe ríu rít sắc hương phủ kín núi đồi
Dệt áo hoa cho rừng núi
Rồi em tới bất ngờ như gió tới
Lướt như bay sợ đau nhánh cỏ gầy
Ô xòe hồng, hoa váy, thắt lưng xanh
Tiếng hát chênh vênh núi
Giọng nói thắm hoa
Dáng đi mềm suối
Mắt em gọi mùa xuân tới
Chân em gọi niềm vui về
Tay em ngọt thơm hoa trái
Nụ cười mướt xanh núi rừng sông suối…
Có phải em là hồn hoa, vía núi
Để anh thảng thốt trước rừng hoa
Để mỗi mùa xuân anh lại có một giấc mơ
Nở trắng cả núi rừng Tây Bắc