Lau trắng - Thơ của Nguyễn Đức Phú Thọ

Muôn vàn cánh trắng rạp mình
thẳm sâu...
ngàn cánh đêm thức dậy
ai rời đi
hay đứng đấy?
một đôi mắt buồn
mùa xa

Lau trắng - Thơ của Nguyễn Đức Phú Thọ- Ảnh 1.

MINH HỌA: TUẤN ANH

Không chờ đợi
chẳng vết thương
điều gì đã úa màu
điều gì đó...
tan đi vội vã
phía giấc mơ
còn ở lại
ngày xa

Nơi vùng nắng nhạt
gọi thẳm sâu
riêng ta
như thấy mình
lặng tiếng
theo một chiều tay với
nơi một miền
người qua

Gặp nỗi buồn
dệt sắc trắng
bao la 

Thời tiết

Văn hóa

Giải trí

Thể thao