Một thứ tám, không phải là chủ nhật,
Anh mở mail soạn thảo một nỗi buồn
Gửi cho vài sa mạc già nhất
Có thể chúng cũng cần những con sông.
Một mùa giá, không phải một mùa đông
Anh mượn được loại kính viễn mơ
Để thấy em, em cười hiền như thể
Chưa bao giờ xinh đẹp vì anh...
Điều đẹp đẽ thì không quá nhiều.
Bức tả thực này không sống động.
Một mùa thật, không phải một mùa tranh,
Anh sẽ gọi tình yêu là trừu tượng.
Một thứ tám, nhìn lên mây lần chín
Có thể leo lên đó bằng cành cây?
Bao la màu gì, bao lâu là gặp?
Có khi nào thiên thần ngã từ mây?
Da trời không thiên đường không thiên thanh.
Có mấy lần anh về thăm trái đất?
Và mấy lần em sơ ý nhớ anh?

MINH HỌA: VĂN NGUYỄN