Một làn hương trắng lênh đênh - Thơ của Nguyễn Đăng Khoa

Vài việc tình yêu đã làm:
Biến tôi thành một màu cam của trời
Biến người sâu thẳm biển khơi
Lời chúng tôi nói là lời sao khuya.
Nếu tình yêu không quên chìa
Có khi trời đã không lìa biển khơi.
Có khi biển vui ngàn đời?

Người ta nói biển đã dời đi xa
Màu cam của trời đã già
Hay đến bờ cát đi tha thẩn tìm
Một làn hương trắng lênh đênh...

Một làn hương trắng lênh đênh - Thơ của Nguyễn Đăng Khoa- Ảnh 1.

MINH HỌA: VĂN NGUYỄN

Thời tiết

Văn hóa

Giải trí

Thể thao