Khi em khóc - thơ của Nguyễn Đăng Khoa

Khi em khóc - thơ của Nguyễn Đăng Khoa- Ảnh 1.

MINH HỌA: Tuấn Anh

Anh muốn leo lên trời

Để an ủi hạt mưa buồn nhất

Anh muốn men theo gai hoa hồng

Để thăm nom một mùi hương đang ốm dậy

Những con đường chiều nay không hề nói gì

Sao anh nghe chuyện mình thì thầm trên mỗi bước đi

Công viên buồn chiều nay vắng người

Anh đi tìm bông hoa lỡ thì

Em đừng buồn, em nói đi em

Con sông của chúng mình nghe đấy

Em im lặng, em giống sao đêm

Anh không còn thấy được ngày lên

Em cứ cười, sáng bằng ngày mai

Những con đường sẽ vuốt ve nỗi đau ấy bằng lá rơi.

Thời tiết

Văn hóa

Giải trí

Thể thao