Chừng nào sức khỏe không cho phép mới 'đầu hàng'

Nghệ sĩ Bạch Long vui vẻ, tràn đầy năng lượng trước giờ lên sân khấu
ẢNH: T.C
Chia sẻ với Thanh Niên về cuộc sống hiện tại, NSƯT Bạch Long cho biết năm qua mình rất hạnh phúc khi vẫn được làm công việc yêu thích là theo đuổi đam mê với bộ môn cải lương, tuồng cổ. Ông biết ơn khi vẫn có sức khỏe để cống hiến cho khán giả những tác phẩm do bản thân sáng tác, làm đạo diễn. Dịp Tết Bính Ngọ, Bạch Long góp mặt trong vở diễn Làng vô tặc của Nhà hát kịch IDECAF cùng nhiều đồng nghiệp lâu năm: nghệ sĩ Thanh Thủy, Đình Toàn, Hoàng Trinh… Ông cũng kết hợp cùng học trò là NSƯT Võ Minh Lâm trong vở Nhị hồ điệp - Hiệp nhất hoa chiếu trên YouTube.
Nghệ sĩ Bạch Long tâm sự bao năm qua, tết với ông vẫn diễn ra bình dị, nhẹ nhàng bên cạnh guồng quay công việc. Nam nghệ sĩ kể mình thường dành thời gian lo việc cúng kiếng ông bà, đi chùa đầu năm, chúc tết… rồi chờ đến giờ đi diễn. Niềm vui của ông trong những ngày đầu xuân còn là được học trò ghé thăm, quây quần trò chuyện.

Nghệ sĩ Bạch Long trong vở kịch tết Làng vô tặc
ẢNH: IDECAF
Sau mấy chục năm làm nghề, anh trai nghệ sĩ Thành Lộc không chọn lui về nghỉ ngơi mà vẫn duy trì đam mê với sân khấu bằng năng lượng tích cực và sự nhiệt huyết. Ông bộc bạch: "Tôi vẫn luôn nghĩ công việc của đời mình là làm nghệ thuật và chỉ có đam mê nghệ thuật. Trừ trường hợp bệnh không dậy nổi, còn khi vẫn đi lại được, tôi vẫn muốn làm việc, vẫn vui tươi khi được bỏ hết công sức làm tốt vai trò của một nghệ sĩ. Chừng nào sức khỏe không cho phép, tôi mới 'đầu hàng', mới 'bó tay, bó chân' thôi, còn lại thì công việc của mình, mình cứ làm".
Ở tuổi U.70, nghệ sĩ Bạch Long chia sẻ bản thân có sự chọn lọc trước những lời mời làm việc, biểu diễn. "Ví dụ có gameshow ngỏ lời mời tôi tham gia, tôi sẽ coi gameshow đó có mang tính chất nghệ thuật không thì mới nhận lời, còn không thì tôi không tham gia. Vì mình làm nghệ sĩ, mình làm người của công chúng, tôi muốn khi mình bước ra màn ảnh, mình bước ra sân khấu, phải để lại dấu ấn trong lòng khán giả, chứ không vì ham tiền nhận mấy cái không đúng, không phù hợp với vai trò của một nghệ sĩ, với tuổi tác của mình. Cho nên tôi luôn có sự chọn lọc", ông chia sẻ.
'Không có gia đình cũng không sao'

Bạch Long hài lòng với cuộc sống bình dị, không buồn khi lẻ bóng ở tuổi xế chiều
ẢNH: T.C
"Chú Lulu" của Ngày xửa ngày xưa chia sẻ ông không cảm thấy cô đơn khi bao năm qua vẫn sớm hôm đi về một mình. "Với Bạch Long, điều đó không quan trọng, tôi chỉ mong mình có sức khỏe để hoạt động nghệ thuật, để diễn cho khán giả xem, mang đến tiếng cười, niềm vui cho mọi người là tôi hạnh phúc rồi. Còn chuyện không có gia đình cũng không sao, không thành vấn đề với tôi vì tôi hiểu mỗi người đều có một số phận, định mệnh riêng", nghệ sĩ 67 tuổi trải lòng.
NSƯT Bạch Long luôn giữ thái độ sống lạc quan, ông chia sẻ mình không áp lực chuyện kinh tế dù thu nhập khiêm tốn. Nghệ sĩ vui vẻ với cuộc sống một mình trong căn phòng thuê nhỏ bé, giản dị. "Tôi hiểu rõ cái nghề của mình ra sao nên không áp lực chuyện kinh tế vì mỗi người đều có cách sống riêng. Tôi hiểu thu nhập của mình chỉ dừng ở mức đó thì mình cứ sống phù hợp với thu nhập của mình vì còn trả tiền thuê nhà, trả tiền này nọ, mình phải 'liệu cơm gắp mắm'. Ví dụ mình làm ra 1 triệu đồng mà mình đòi xài hơn thì không được, mình phải gói ghém cuộc sống", ngôi sao của Ngày xửa ngày xưa chia sẻ.
Bạch Long cho biết hạnh phúc với ông ở hiện tại là được sống vô tư, lạc quan, vui vẻ, sống hết mình với vai trò nghệ sĩ. "Quan trọng là mình đem hạnh phúc đến công chúng, mình đem những tác phẩm hay đến với khán giả, trước là để họ giải trí, sau là học được gì trong tác phẩm mà họ vừa xem… Với tôi, tôi chỉ cần cho đi chứ không cần nhận lại. Miễn là khán giả hạnh phúc là tôi thấy vui rồi. Cuộc sống của tôi chỉ có vậy thôi", ông bộc bạch.

Nam nghệ sĩ mang nhiều trăn trở trong việc truyền nghề cho lớp nghệ sĩ trẻ
ẢNH: T.C
Bên cạnh đam mê làm nghệ thuật, nghệ sĩ Bạch Long còn tâm huyết với công việc đào tạo lớp nghệ sĩ trẻ, trăn trở về thế hệ kế thừa của bộ môn cải lương, tuồng cổ. Niềm vui của ông là được gặp gỡ học trò, được truyền nghề, chia sẻ những kinh nghiệm mà bản thân đã tích lũy trong suốt mấy chục năm làm nghề.
Ông đánh giá lứa nghệ sĩ trẻ rất đẹp, tài năng, thông minh nhưng đáng tiếc không gặp thời. "Họ không may mắn khi sinh ra vào thời điểm cải lương không còn hoàng kim nữa, nên khi dạy họ tôi cũng thấy thương vì học xong họ không có sân khấu hoạt động. Như ngày xưa, đêm nào cũng diễn, một tuồng cải lương diễn cả năm trời thì diễn viên mới giỏi được. Còn bây giờ tập tuồng cực khổ nhưng chỉ được diễn một suất thành ra các bạn trẻ không có cơ hội được thể hiện, được rèn luyện, điều đó rất đáng tiếc", nghệ sĩ sinh năm 1959 trải lòng.