
MINH HỌA: TUẤN ANH
Những cơn gió lao lên khuôn mặt người tĩnh lặng
Ngôi làng tổn thương nằm trong hốc thâm trầm
Những nhấp nhô dạt về nơi an trú
Gió tự xé mình trên phản ứng lặng im
Rồi hoa sẽ nở trên mặt bình yên
Nụ cười nhô lên từ cơn mưa bất diệt
Hơi thở nhô lên từ rừng cây lá trở
Ánh nhìn nhô lên nỗi thông cảm dịu dàng
Em nên bình thường như ngày được sinh ra
Mắt mắt hướng về tiếng ru thiên chức mẹ
Vầng trán có muôn ngàn ban mai cư ngụ
Tóc mềm như phím trăng xưa
Em nên một mình như lúc tuổi hoài thai
Nhận biết mẹ qua mịt mùng hơi thở
Khi bàn tay bấu vào nơi cuống rốn
Ngày chiêm bao sông rộng tới chân trời
Em cần tĩnh lặng như một khoảng sân
Mùa đi vắng những giận hờn cơm áo
Trên bờ giậu nhện giăng huyên náo cũ
Một mình thôi đủ tha thiết với vô cùng.